Trung thu 2017

Những ngày giáp trung thu, nhìn bạn bè chộn rộn, chỗ nào cũng thấy líu ríu hỏi nhau về nước đường, về nhân bánh, về khuôn mới, về túi, về hộp… Mình cũng muốn hòa nhịp, nhưng thấy khó, vì tận sâu thẳm trong lòng mình, trung thu là một ký ức buồn. Mình nhớ năm đầu tiên sau ngày ba mất, nhà mình không đủ tiền mua gạo, ngày Rằm mẹ mình còn phải cắn răng vay mấy lo nếp về nấu xôi để thắp hương, nói gì mua bánh trung thu. Mình nhớ cảnh em út mình thập thò chạy qua nhà các cô, các chú xem đóng bánh dẻo, hò reo tở mở rồi tay không thui thủi ra về. Mình nhớ có một mùa trung thu, bạn ba mình tới chơi, khoe nhà họ trung thu nào cũng đóng bánh đến mấy ngàn chiếc để bán. Họ hỏi mình có thích qua phụ kiếm tiền không, mình gật ngay lập tức. Chưa “đi làm” mà trong đầu mình đã đầy viễn cảnh tươi đẹp, có tiền mình sẽ mua cho em cái gì, cho mẹ cái gì, rồi mình sẽ dành tiền sửa cái xe đạp mini để đi giao áo len thay mẹ. Mình cứ thấp thỏm đếm ngược từng ngày. Chưa năm nào mình hồi hộp đợi trung thu như vậy. Thế rồi qua ngày 15, mình tức tưởi vỡ òa khi hiểu ra người ta coi chuyện hứa với một đứa con nít chỉ là tiện miệng nói cho vui…

Những mùa trung thu như vậy luôn là một dấu lặng trong lòng mình, cho dù sau này nhà mình không còn thiếu thốn.

Mấy năm nay, mình biết tự làm bánh trung thu; niềm vui trở lại với mình cũng nhiều hơn một chút.

Riêng Trung thu năm nay, mình thấy ấm áp vì được mẹ lên ở mấy ngày. Hai mẹ con cùng vô bếp. Mẹ luộc đậu, mình sên nhân. Mình đóng bánh, mẹ dọn chén. Vừa làm vừa rù rì trò chuyện, y hệt ngày xưa!

Mẹ năm nay 70, mình 40. Tự nhiên nao nao trong lòng. Chỉ mong mỗi trung thu, ít nhiều chi cũng được ngồi sên nhân, đóng bánh với mẹ…

Advertisements

Cá nục hấp kho măng

1. Mình đã từng có lúc rất rạch ròi chuyện blog và đời thực. Đồng ý là bạn bè. Đồng ý là thân quý. Đồng ý là hiểu nhau. Nhưng thân quý đó, bạn bè đó, hiểu nhau đó dầu có thiết tha đến mấy cũng chỉ dừng lại ở mức… blog, tức là không cần một cái tên thật, một địa chỉ thật, một khuôn mặt thật. Avatar thay mặt đại điện, nickname thay tên đại diện, ngày đăng nhập vào blog thay địa chỉ đại diện. Chỉ cần vậy thôi. Trao cho nhau tình cảm hay sẻ chia trên blog là thật, thật nhưng lại mông lung vì ta không chạm vào nhau được để biết bạn ấm áp hay lạnh lẽo; ta không thấy nhau được để biết bạn hạnh phúc hay khổ đau, ta không nhận ra nhau được để biết bạn thật cười hay đang khóc.

Và mình giữ nguyên sự chừng mực ấy cho đến khi mình gặp chị – một người chị sống cách mình những nửa vòng trái đất – nhưng thân thiết như chị cả ở nhà. Rồi mình gặp em – những người em dù không biết mình là ai nhưng vẫn bân cạnh mình cả lúc vui lẫn khi khốn khó. Và mình gặp bạn, một người bạn thiệt bạn giữa những thân thiết hiếm hoi mà mình vẫn chỉ gọi với cái tên giản dị là M. Cũng không nhiều, dăm thì mười họa M đáo qua nhà. Nhưng chân tình để lại cho nhau thì đầy ăm ắp.

Từ đó, mình thay đổi.

Bạn đời thực hay bạn blog thì cũng là bạn. Nghĩ rộng một chút, sống rộng một chút, thì tình thân cũng nới thêm ra.

2. Hôm kia M có ghé nhà, ghi lên tường mấy chữ “M thèm cơm mái rạ lắm luôn” – có vậy thôi, nhưng đọc được, mình thấy thương. Bởi thi thoảng, mình cũng thèm thèm cơm mái rạ. Thèm hơi ấm gia đình. Thèm tiếng cười nho nhỏ sau vách bếp. Biết, nên thấy viết thì thương vậy thôi, chứ chả giúp chi được M, đành cười trừ, biểu “Thèm thì cứ ghé, ta bày nồi”.

Đó, cho nên hôm nay – giữ chộn rộn tiếng trống lân tập múa đón rằm, tiếng khuôn bánh gõ lách ca lách cách, tiếng sên nhân, tiếng đường thắng, tiếng mở lò lại có thêm tiếng nồi cá nục hấp kho măng lục bục trong bếp rạ. Cá nục suông làm sạch bụng rồi thấm khô, chiên cho rám da, sau đó đảo với thịt ba chỉ cho xém cạnh. Măng tươi luộc vài nước cho khỏi đắng, ngâm cho hơi chua chút xíu rồi vắt thiệt ráo. Cả cá, cả măng cho vô nồi đất, rưới vài muỗng nước mắm ngon, thêm nửa chén đường thốt với chục trái ớt tươi đỏ chót, cho chút nước lắp xắp, kho lửa nhỏ liu riu đến khi mình con cá cứng chắc, cong lên, còn miếng măng béo đẫm óng ánh là được. Luộc thêm dĩa bầu, bày 2 đôi đũa là thành bữa cơm. Cơm mái rạ chỉ vậy, nhưng mặn ngọt béo bùi quyện lắm.

M vui nghen M.

Thương.

Mùa na theo nhịp hải hà

mua-na-2a

Sáng nay nhìn tờ lịch mỏng, em ngỡ ngàng nhận ra thời gian trôi nhanh quá. Thoắt một cái đã giữa tháng Chín mất rồi. Dăm hôm nữa thôi là hết tháng Chín. Hết tháng Chín là hết một mùa na. Mới hôm nào em bất ngờ gặp ánh mắt anh, vì bối rối nên vờ nhìn lên vòm lá, hỏi vu vơ một quả na nấp níu đầu cành “Bao giờ na mở mắt?”. Thế mà nay đã cạn mùa na rồi đấy.

Em yêu quả na, loại quả hiền lành mộc mạc, trông bề ngoài có vẻ rất bình dị nhưng ngọt mát, rất ngon lành. Em lại càng yêu quả na hơn khi nhớ lại bao lần đi bên nhau, anh vui kể về quả na quê nhà anh xa ngái, về quả na con con rất hấp dẫn khi còn đang nhắm mắt ngủ trên cành. Quả na đã gắn cả một thời ấu thơ của riêng anh trong ấy. Em nhớ anh kể ngày anh còn bé, suốt ngày đi đổ dế, chọi cỏ gà, đuổi theo lũ chào mào và chim sâu trong các cành lá mãi cho đến một ngày biết rằng có trái chín trong vườn. Chả là khi những mắt na hé mở, chắc chúng mền lòng bởi nắng thu, khoan khoái cựa mình sẽ để mùi hương thoảng bay khắp chốn. Lúc ấy na còn tươi lắm, lũ ong dường như mải mê với dàn mướp nên cũng không để ý quả na đã đến thì. Nhưng chim trong vườn thì cực thính, chúng thường đến sớm nhất, tranh nhau trái na trên cành cao. Vô tình, tiếng ồn ào của chúng làm lũ trẻ – trong đó có anh – phát hiện, reo hò “Bà ơi, na đã chín rồi”.

Trong cái vườn rộng rinh của bà, anh thả sức mà nhìn vào các khóm lá. Có bao nhiêu là na chín mỗi ngày, nhưng anh bảo anh vẫn tiếc nhất những quả na tụt lõ, chín quá, tự buông rơi xuống mặt đất trong tiếng cãi vã inh ỏi của bầy chim. Những trái na nào chim đụng đến đều là những trái ngon. Phải một ngày mưa, vườn na như buồn hơn, những trái na lim dim mở mắt nhìn đất, nhìn trời, nhìn nước rơi ào ào trên tán lá. Nhưng rồi nắng hửng là chúng lại vui tươi ngay. Trong vườn na, lúc ấy, sẽ có thêm vài con sâu kèn thả mình đu trong khóm lá, bầy châu chấu kiêu hãnh ngọ ngoậy không yên còn những chú bọ ngựa con cong đuôi, đỏm dáng như cái điệu bộ của các chàng công tử ngạo ngược bất cần đời.

Anh bảo rễ của cây na không sâu, chỉ cần một cơn bão đi qua là có thể du nghiêng ngon lành cả vườn na đương mùa sai quả. Nhưng có mùa na thì mùa thu sẽ thêm nồng đượm trên đĩa quả nhịp của hải hà. Vào mùa na, đi lên Lạng Sơn, dọc theo hai bên đường sẽ thấy không ít vườn na vào vụ. Na ở Lạng Sơn vừa chịu rét giỏi, vừa ngon ngọt, vừa to tròn.

Trong mắt anh, những mùa na đều sống động, đầy ắp yêu thương như thế.

mua-na-1a

Còn với em, khi anh thầm thì “Từ một mùa hoa tới mùa quả chín thật ra cũng rất nhanh thôi, em ạ.”, thế giới xung quanh em bắt đầu biển đổi, niềm say mê cuốn theo sự tò mò. Em muốn biết nhiều hơn, nhiều hơn nữa về những mùa na chín, về mùa thu gợi nhớ những mặt nạ cười dưới ánh trăng thu nên em thầm thì hỏi mẹ. Em e thẹn, hạnh phúc theo anh ra sông Hồng đón mùa thu cùng yên ả nước phù sa đỏ rực. Mùa na trên đất phù sa có dấu chân em vội vã tới trường, có tiếng chuông chùa khua động bầy dơi trong vườn chuối, lại có cả màu áo nâu sồng chập chờn trong ánh nến của điện thờ.

Anh biết không, ở Miền Nam quê em, người ta gọi “quả na của anh” là trái mãng cầu ta. Nếu anh về đúng mùa na, anh sẽ thấy những chiếc thuyền bồng bềnh trên kênh rạch chở theo cả mùa na đầy ăm ắp. Nhưng trong em, vẫn âm thầm gìn giữ một mùa na xứ Bắc. Ở đó, em có anh, có niềm vui tươi trẻ trong tiếng trống rộn ràng, và lời quan họ qua cầu gió bay. Ở đó, có một mùa na em bên anh thong thả vào chùa, đón trăng và ăn oản trên cái sân gạch Bát Tràng đã bóng lên bởi thời gian qua những cơn mưa…

Bóng mẹ

SEN

Năm năm trước, có một sáng mùa thu ngồi dưới sân trường, anh lật lật cuốn vở tôi cầm trên tay và bắt gặp mấy câu thơ:

“Con chim bay qua bầu trời
chợt nhìn thấy sợi tóc mẹ rơi
Con chim bay qua cuộc đời
vẫn còn nghe tiếng mẹ à ơi…”

Bốn câu thơ dở dang như thể vô tình chạm vào miền nhớ nào đó làm anh xao động. Sau một lúc lặng im, anh tần ngần trả lại tôi tập vở mỏng rồi với lấy cần đàn, bắt đầu dạo nốt. Giai điệu ngọt ngào, hơi chậm và buồn man mác trôi nhẹ trên tay anh khiến tôi mê mải lắng nghe. Suốt cả buổi sáng, anh cứ ngồi ghi chép, tẩy xóa, chỉnh sửa rồi chơi đi chơi lại đoạn nhạc ấy. Sự chú tâm của anh làm tôi e dè. Tôi biết có những khoảnh khắc nên để tự trôi qua âm thầm, nếu dùng ngôn từ hay bất cứ động thái nào bày tỏ cũng dễ trở thành vô duyên và thừa thải nên chẳng dám lên tiếng hỏi han nay khen chê điều gì, huống hồ lúc ấy tôi quen anh chỉ vừa đủ để có thể trao đổi công việc. Hoặc, nếu vui hơn,cũng chỉ thêm dăm ba câu chuyện phiếm đời thường chứ chưa đủ để hỏi anh về những miền sáng tối nằm sâu thẳm bên trong.

Sau hôm đó, không thấy anh chơi lại bản nhạc, vì giữ ý nên tôi im lặng chứ tôi thích giai điệu bài hát quá chừng. Mấy lần tôi cố gắng tự nhẩm lại nhưng không thể vì không có lời. Bản nhạc giữ lại trong trí nhớ thành ra không trọn. Thế nhưng tình bạn giữa tôi và anh thì khác. Nó như được một mối dây vô hình thắt buộc nên gắn bó lạ kỳ. Những lúc ngồi chơi, anh dần dà kể tôi nghe về tuổi thơ nhọc nhằn, xa xót của anh. Anh kể về một vùng quê Bắc Bộ quanh năm nghèo đói khô cằn, lũ lụt, hạn hán năm này qua năm khác triền miên biến đất ruộng thành từng vỉa chai sạn cứng queo, bạc trắng không còn chút mỡ màu nào lưu lại. Anh kể những mùa đông lạnh thấu xương tuỷ người quê anh vẫn phải lên rừng hái mây đan võng. Mùa xuân người quê anh không có hội hè, chỉ biết rủ nhau ra đồng dùng thuổng đào đất rồi lấy vồ ngồi đập từng tảng cho tơi để cuối xuân vào ải. Rồi mùa hè lũ lụt, mùa thu thất bát… Mùa nào cũng đói, đói triền miên, bọn trẻ như anh bé thì kéo nhau vào rừng đào củ ăn trừ bữa, lớn tí thì đành bỏ xứ tha phương. Anh kể chuyện gia đình anh vì sao tan vỡ, chia lìa.

Lẫn trong những câu chuyện buồn chứa nhiều vết rạn và gãy nứt của anh, tôi thường bắt gặp bóng dáng lầm lụi của người mẹ trót một lần làm con thuyền lạc bến nên cả đời đành thui thủi ngồi một mình trong những đêm đông. Quê anh xứ đạo, nên người ta tin tuyệt đối “Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly”. Không được phân ly, nên nỗi đau tội tình biến thành những lời nói căm hờn và đòn roi nghiệt ngã từ người cha trút xuống lũ trẻ … Chị em anh đã oằn mình lớn lên như thế. Rồi anh bỏ nhà, bỏ xứ ra đi… nhưng hình bóng mẹ còm cõi đứng tựa cửa nhìn theo luôn làm anh day dứt. Anh bảo, bao nhiêu năm làm nhạc sĩ, anh chưa viết được bài hát nào cho mẹ. Nhìn anh, tôi thực sự xót xa. Tôi muốn viết tiếp cái gì đó để chia sẻ với anh vì cũng như anh, bao lâu nay tôi viết thơ, tôi viết truyện, tôi dịch sách vậy mà chưa bao giờ tôi viết nổi lấy một bài nho nhỏ chỉ vài chục câu dành tặng mẹ…!

Mấy tuần trước, anh ngõ ý mời tôi đến Shen Café. Tôi vẫn mơ hồ đoán anh đang viết lời cho bản nhạc đặc biệt để gửi mẹ nhưng không ngờ anh lại có ý viết tiếp bài hát từ bốn câu thơ nhỏ của tôi. Anh bảo với tôi người ta hay ví mẹ như cánh cò trên đồng ruộng vắng, như cánh chim tìm tổ bay dù chìm khuất bóng mặt trời. Nhưng anh nghĩ thật ra những đứa con bỏ mẹ ra đi mới là những bóng chim tung cánh. Mãi miết bay, mãi miết tìm phương trời xa lạ, mãi miết “như chim kia tung cánh phương trời, chẳng thiết tha tìm về tổ ấm …” dù biết cả thế gian này, chẳng nơi đâu tìm được tình yêu bao la như tình mẹ…

Con chim bay qua bầu trời
Chợt nhìn thấy sợi tóc mẹ rơi rơi
Con chim bay qua cuộc đời
Vẫn còn nghe tiếng mẹ à ơi …
À ơi à ơi, tiếng mẹ ru con bên trời gió lộng,
Mẹ ngồi ôm con khi mùa đông đến…
Mẹ ơi mẹ ơi tháng ngày trong nôi con được ấp ủ
Từng mùa thu qua, con khôn lớn trong vòng tay mẹ …

Buổi chiều cà phê ở Shen, anh dạo lại bản nhạc tôi đã từng nghe từ lần đầu tiên ấy, rồi cứ thế, từng đoạn, từng đoạn từ đâu đó tự nhiên được nối tiếp rất dễ dàng. Đến cuối ngày, trên tay tôi đã có bản nhạc hoàn chỉnh, chỉ còn chờ anh chỉnh sửa một chút rồi hoà âm, phối khí lại là xong. Cả anh và tôi đều vui. Sau bao nhiêu lâu chúng tôi cũng đã có món quà tặng mẹ nhân mùa Vu Lan.

Vậy mà…

Trước đêm rằm một tờ điện báo từ quê nhà gửi đến làm tất cả trở nên xa xôi, muộn màng. Chiều nay, không biết anh đang ngồi bên mộ mẹ hay đang dõi mắt nhìn theo bóng chim bay…?

___
Bóng mẹ: tên ca khúc anh viết dành riêng tặng mẹ anh, mẹ tôi, và tất cả những người mẹ đã một đời vì con chờ đợi.

Viết về Duviyeuthuong.com

Vậy là đã hơn một năm rưỡi kể từ khi tôi rời bỏ duviyeuthuong.blogspot.com – ngôi nhà đầu tiên tôi tận tình xây lên với ước mong giữ lại những khoảnh khắc ấm áp cho tôi, cho anh, cho những ngày tháng chúng tôi bên nhau và cho cả những lúc phải xa nhau. Tôi đã từng nghĩ, ngôi nhà ấy – dù ảo – nhưng chứa tất thảy tình cảm chân thành của tôi qua từng trang viết; điều đó sẽ giúp anh tìm thấy sự ấm áp gia đình. Tôi đã từng nghĩ một khi chúng tôi tin tưởng nhau thì dù trăm vạn lần xa cách, chúng tôi cũng hướng về nhau được. Tôi đã từng nghĩ, sau này, khi chúng tôi già đi, có thời gian, có điệu kiện ngồi lại thảnh thơi bên nhau, chúng tôi sẽ lật từng khoảnh khắc và hồi tưởng “cái lúc còn trẻ dù xa nhau nhưng ta đã làm được bao nhiêu điều tốt đẹp…”

Tôi đã từng nghĩ, từng tin, từng hy vọng nhiều lắm, nên tôi coi blogspot thực sự là MỘT GÓC YÊU THƯƠNG. Trong đó, GÓC BẾP BJ là nơi chị em bạn bè thân sơ chia sẻ với tôi nhiều nhất. Nhưng thật ra, do blogspot cho người dùng mở những trang con, song song, độc lập bên cạnh trang chính. Thế nên, trong lòng cái góc nho nhỏ xinh xinh tôi loay hoay nấu nướng, vui đùa cùng bạn bè còn có một vài góc nhỏ khác, riêng tư hơn, chỉ dành riêng cho một người…

Nhưng, tiếc thay, đến một ngày tôi nhận ra một bàn tay không vỗ nên tiếng, một yêu thương không đủ giữ người, một niềm tin không đủ đắp xây, một hạnh phúc không đủ cho anh quay lại. Sau bao dằn vặt, hoang mang, đau đớn cân phân được mất, tôi đã buông bỏ, lẳng lặng rời xa góc nhỏ quen thuộc gắn bó với tôi gần ba năm trời, trở về với wordpress – nơi tôi vốn chỉ có ý lập ra làm cái nhà kho lưu trữ đủ thứ tả pí lù.

Gần hai năm đóng cửa blog, cũng là đóng cửa lòng mình – thời gian không dài, nhưng đủ làm tôi bình tâm khi nhìn lại. Giờ đây tôi đã có thể nhẹ nhàng nói chuyện hoặc thoải mái cười khi bất chợt nhận điện thoại của anh gọi về hỏi vu vơ vài điều, hoặc chúc mừng chi đó, ví như chúc tôi nhân ngày phụ nữ mồng tám tháng ba. Yêu thương đã qua đi không có nghĩa người ta phải nhìn nhau bằng cái nhìn cay nghiệt hay phải thốt lên lời ghét hận, nghiến ngầm. Thế nên, tôi quyết định đã đến lúc tôi cần trở về duviyeuthuong.blogspot.com “thu dọn tàn cuộc” một chút. Cái gì cần xóa thì xóa, cái gì cần lưu thì lưu, cái gì cần chỉnh sửa thì chỉnh sửa. Đôi ba bài viết riêng tư cũng nhẹ nhàng tháo bỏ, vài mục cá nhân cũng thu xếp lại gọn gàng.

May thay, việc “dọn nhà” lần này tôi đã được một người bạn trẻ hỗ trợ. Cậu ấy giúp tôi chỉnh sửa lại giao diện, bố trí lại đề mục, tạo thêm một cái Menu rất tiện dụng để tôi có thể lưu lại các bài viết theo phân loại thứ tự rõ ràng. Sau một tuần cực lực, giờ đây, “góc nhỏ ngày xưa” đã thành “góc lớn” hẳn hoi. Bạn ấy còn giúp tôi đăng ký tên miền, đổi đất thay nền – từ duviyeuthuong.blogspot.com thành duviyeuthuong.com. Điều này cũng giống kiểu tôi đã bỏ “nhà chung cư” để có “nhà riêng” – Cho nên tôi không còn lo ngại những lúc blogspot hay wordpress trở chứng làm tường lửa hay ngăn chặn gì đó khiến tôi bị cấm cửa, đứng ở ngoài. Giờ thì trừ phi… cáp quang bị cá mập nó táp, còn không tôi cứ yên trí web của tôi sẽ chính thức là của riêng tôi. (cười)

Đây là phần heading. Bên dưới banner, cậu ấy là tạo cho tôi một thanh hiển thị rất thú vị, mỗi khi rê chuột đến mục nào, thì bài viết mới nhất ở mục đó sẽ xuất hiện.

DVYT 1

Đây là phần giới thiệu tự động, một khi đăng bài mới, nó sẽ được ưu ái “chạy quảng cáo” ở đây.

DVYT 2

Đây là mục Dư vị yêu thương – nơi tôi dành để ghi chép những “dư vị” vui buồn, hân hoan, được mất của mình.

DVYT 3

Đây là Góc bếp – nơi tôi xả stress hữu hiệu nhất bằng cách lăn vô để hí hoáy với xoong chảo, bếp lò và những cái recipes hết sức bất ngờ.

DVYT 4

Đây là mục Thử & cảm nhận – Phần này chính là nơi tôi lưu lại những bài viết tôi hợp tác riêng với Bếp Gia đình, chủ yếu viết để nhận xét, đánh giá, review những sản phẩm tôi đã dùng. (Các bài viết này chưa bao giờ tôi lưu vào wordpress vì tôi thấy nó… thương mại quá 🙂 ) Sau này tôi sẽ dành mục này lưu lại những trải nghiệm của tôi về một món ăn mới, một sản phẩm mới, một quán ăn mới…

DVYT 5

Đây là Góc vườn và Góc sách. Bài viết ở hai mục này không nhiều, nhưng tương lai có lẽ đây là nơi tôi siêng năng lui tới, nhất là ở Góc vườn vì tôi phát hiện ra mình đang có một niềm đam mê mới – đó là trồng sen đá. Sắp tới, tôi dự định sẽ dịch một số bài viết hướng dẫn trồng sen đá từ một trang web nước ngoài và lưu trữ ở đây để tiện tham khảo.

DVYT 6

Cuối cùng là mục Du lịch – Tôi đã rất lưỡng lự khi giữ lại những bài bút ký du lịch đã viết trước kia. Nó nhiều dư âm quá, nhiều kỷ niệm quá. Nó làm tôi đau mỗi khi bất chợt nhìn vào. Xóa hay không xóa? Giữ hay không giữ? Cuối cùng, tôi giữ. Xét cho cùng, đó là một đoạn đường tôi đã cùng anh chia sẻ. Tôi tin, sau này, tôi sẽ có những đoạn đường khác, và chúng cần có nơi lưu lại, giống như những đoạn đường tôi và anh đã đi qua.

DVYT 7

Chân trang web, cậu ấy cài cho tôi những liên kết cơ bản với Google+, hoặc với Facebook để bạn đọc tiện theo dõi.

Tôi cám ơn cậu ấy lắm lắm vì những buổi trưa miệt mài chỉnh chỉnh sửa sửa, cái này không được, bỏ; cái kia không được, chỉnh. Những hiểu nhầm khiến tôi ra sức diễn tả một đường, cậu ấy gật gù làm một neo, kết quả là cả hai sau phút ngớ người thì chợt cất tiếng cười vang. Tất thảy làm tôi nhẹ lòng khi tôi “về lại blogspot”.

Thật tâm, tôi vẫn thích một góc bếp nho nhỏ và đơn giản, chỉ cần 1 cột chính cho bài viết và một cột phụ để lưu trữ hay tương tác cơ bản nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng tôi đã quyết hãy cứ để wordpress làm góc nhỏ thân thương ấy. Một năm qua, tôi đã ở trong cái “nhà kho” này buồn vui, khóc cười đủ cả, nên wordpress sẽ mãi là chốn đi về của tôi. Còn duviyeuthuong.com – ngôi nhà nhỏ trước kia nay sẽ trở thành nơi tôi chọn lọc và lưu trữ các bài viết của tôi một cách chuyên nghiệp, rõ ràng và ít cảm tính hơn.

Hy vọng, tôi sẽ thu xếp được thời gian để chăm sóc cho cả hai nơi chu đáo, trọn vẹn.
_________

Nếu ai có nền blog ở blogspot, muốn “sửa nhà” cho đẹp và tiện lợi hơn thì có thể liên hệ với người đã giúp mình sửa blog. Mình chắc, cậu ấy không phải là một người đạt đến mức Pro, nhưng là một người rất dễ thương, tận tâm và trách nhiệm. Địa chỉ liên hệ cậu ấy:

Email: mac.itvn@gmail.com
Điện thoại: Nguyễn lập – 0123.3456.102
Facebook: https://www.facebook.com/macsoftcenter
Hoặc trực tiếp đăng ký chỉnh sửa blog ở đây: https://thietkeblogger.wordpress.com/dang-ky-thiet-ke-blog
Chi phí chỉnh sửa cũng không đắt đâu, chỉ từ 100 đến 300 ngàn là chúng ta có cái blog hoặc cái web đàng hoàn, chuyên nghiệp rồi.

Khi người ta ốm…

tired_animals_09

Người ta thường ví câu “Trâu cày cuối vụ” với lúc sức người đã cạn, đã mệt, đã đuối sau một thời gian dài miệt mài cố gắng, chăm chỉ, cần cù. Còn mình mới “vào xuân” có đâu chục bữa, tức là tới mồng mười, thì lăn đùng ra ốm một trận tơi bời. Ban đầu chỉ là cảm giác lừ đừ, uể oải nên nghĩ chắc do thời tiết. Cái giấc cuối xuân này mệt lắm. Nắng lừ nhừ, gió phập phù, một ngày thời tiết phải đổi vài nhịp. Thế rồi một buổi chiều đi làm về thì sụm xuống, đúng y như con trâu già cuối vụ. Có dùng chàng nạng mà thúc cũng không nhúc nhích được chút nào. Thế rồi sốt. Sốt rùng rùng từng trận, vã mồ hôi mà người lạnh ngắt, cứ hết thuốc là nhiệt độ từ từ tăng lên, không hạ. Thế rồi ho. Ho như cuốc kêu đêm hè. Kèm theo mỗi trận ho là những cái đau nhói muốn nghẹt thở kéo từ sườn trái qua sườn phải, lan lên hai bả vai. Và sau khi ho là tắt tiếng, khó thở, chỉ còn nghe khò khè, khò khè như con mèo hen nằm góc bếp… Rồi đau bụng từng cơn muốn xanh mặt. Rồi các nốt xuất huyết, nốt ban đỏ cũng xuất hiện. Bác sĩ đã xét nghiệm máu, sợ bị lây sốt xuất huyết, sốt phát ban, sốt tụ cầu gì gì đó nhưng không phải. Cuối cùng kết luận là sốt siêu vi, nhưng bị biến chứng thành viêm phổi cấp. Yêu cầu nhập viện để theo dõi!

Ở viện 2 ngày 1 đêm, chuyền xong 2 chai nước thì mình nằng nặc đòi về nhà nằm tiếp. Ở viện, tự dưng lại nghĩ bậy rồi… sợ ma! hihi… Thật đấy, chả biết sao mấy cái phim ma nhảm nhí coi từ đời nào giờ nhớ rõ mồn một. Nằm quay mặt vô tường cũng sợ, mà hướng mặt ra ngoài lại càng càng sợ. Càng nghĩ bậy lại càng sợ, chân tay lạnh ngắt, chỉ mong trời sáng nhanh nhanh để làm giấy về nhà..!

Mấy ngày ốm được cái ngủ nhiều. Có lẽ, tất cả những đêm dài mất ngủ là dành để cộng gộp cho lúc ốm như thế này đây. Cả đêm vật vã sốt và ngủ li bì đến 7h sáng thì dậy, ăn sáng, uống thuốc xong nằm vẫn vơ tí là ngủ tới 10 giờ. Rồi dậy nấu cơm cho con, xong lại ăn, lại uống thuốc rồi lại ngủ một mạch đến 4h chiều. Xong lại dậy, ngồi lơ mơ vơ vẩn tí thì đi nấu cơm tối, xong đi tắm, rồi ăn cơm, dọn dẹp, uống thuốc, 8h tối đã ngây ngất lên giường. Suốt cả tuần liền như thế…

Mấy ngày ốm tự dưng thèm ăn. Cái gì cũng thèm. Cứ ngủ thì thôi, mở mắt ra việc đầu tiên là mở tủ lạnh tìm đồ ăn. Cũng may là thèm thế mà ăn không được. Chỉ thèm suông, thèm khan như người nghén, còn đưa đồ lên miệng là rùng mình, bỏ xuống. Mà càng ăn không được thì càng thèm. Đến độ, tự dưng nằm thèm cái bánh bông lan trứng muối chà bông. Trời ơi, cái bánh đó, ngày thường mình toàn chê dở, chê ngán bởi kiểu kết hợp nửa mặn nửa ngọt, lại thêm cái trứng muối lúc lắc bên trên nhìn rất… ngứa mắt thì giờ lại thèm đến ứa nước miếng. Cứ hình dung mùi vị ngọt thơm của cốt bánh bông lan, rồi cái dẻo dẻo, mặn mặn của miếng trứng muối nướng cùng… Ôi chao, chỉ ước sao chân tay đừng có bủn rủn là mình xuống bếp làm liền, nướng liền, ăn liền 12 cái cho bỏ thèm… (cười). Rồi mình thèm chè, mà phải là chè Thái. Ngày thường nghĩ tới món chè thập cẩm nước cốt dừa đặc sánh, sữa đặc nêm ngọt lừ, mùi sầu riêng thơm gắt muốn nổi da gà là mình ớn tận cần cổ; vậy mà giờ thèm tới mức phải bò dậy, vừa sốt vừa ho sù sụ mà vẫn quyết tâm đi mua bằng được rồi về nhà leo lên giường ngồi run run xúc ăn như con nít.

thuốc

Mấy ngày ốm cũng hay nằm nghĩ ngợi lung tung. Nhớ trong truyện Tây Du Ký có một chi tiết rất đặc biệt. Đó là lúc trước khi đuổi Ngộ Không về Hoa Quả Sơn, Bồ Đề Sư Tổ phe phẩy phất trần mà rằng “Nhà ngươi sinh ra ở đâu thì về lại nguyên chỗ đó!”. Ngày xưa, đọc đến đây thấy ức cho Ngộ Không. Nhưng giờ mới hiểu ra cái minh triết của lời dạy. Phải chứ, một Tôn Ngộ Không giỏi như thế, học đến 72 phép thần thông biến hóa, lại có phép Cân Đẩu Vân, nhảy một cái xa 18 vạn dặm mà còn phải cúi đầu trước lẽ đời “Sinh ra ở đâu thì về lại nguyên chỗ đó”, thì con người ta ở đời cũng có lúc cần phải hiểu mình đang ở đâu, nên về đâu cho phải.

Sốt, nằm đọc báo linh tinh lại nhớ hình như từng đọc đâu đó lâu rồi cụm từ “lũ đẹp”, nghĩa là những cơn lũ nếu sang xuân, khi đến đúng mùa, đúng vụ, thuận theo thời tiết sẽ là cơn lũ đẹp vì khi rút đi rồi lũ sẽ còn để lại cho đất đai, cây trồng những hạt phù sa màu mỡ, để lại cho người sự no ấm an vui. Vậy, một đợt ốm đến đúng lúc, mang lại cho mình sự nghỉ ngơi, an dưỡng, và hơn thế, làm mình nhận ra điều cần thiết: Phải biết chỗ nào là chỗ của mình. Âu đó cũng là một điều hay…

Nghĩ về hạnh phúc

Chợ tết 1

Có người nói với tôi rằng, năm nào cũng vậy, cứ vào thời khắc chuyển giao năm cũ và năm mới, bạn luôn cùng vợ tay trong tay, hòa cùng dòng người ra hồ Gươm ngắm pháo hoa và nghĩ thật nhiều về hạnh phúc. Theo bạn, có được hạnh phúc cực nhọc lắm, nhưng giữ cho tròn, cho đầy hay ít nhất là đừng hao khuyết còn cực nhọc hơn nhiều. Vì vậy phải dành dụm và gom góp từng chút một những thời khắc hạnh phúc để khi ngoái nhìn lại phía sau, mình biết mình phải làm tiếp điều gì cho hạnh phúc ấy đừng mất đi.

Vâng, tôi biết, rất hiếm khi người ta được đón nhận một hạnh phúc tình cờ – như một kiểu may mắn trời ban. Thực tế, để có được hạnh phúc, người ta phải trải qua rất nhiều đáp bồi, vun vén. Hạnh phúc là khi người ta biết gieo mầm vào mùa Xuân, cuồng nhiệt vào mùa Hạ, tha thiết vào mùa Thu và thấu tận vào mùa Đông. Vì vậy hạnh phúc là một khái niệm hữu hình chứ không mông lung như những câu châm ngôn, trích dẫn.

Bạn bảo, mỗi lần nghĩ về hạnh phúc, bạn hay nghĩ về những cuộc đời, những gia đình, những số phận bạn vẫn tình cờ gặp giữa dòng đời. Từ câu chuyện ồn ào về đôi vợ chồng thi thoảng phải trốn gia đình đưa nhau vào khách sạn để “ôn” lại hạnh phúc đến câu chuyện có hai cụ già sống gần nhà bạn sáng sáng luôn dắt tay nhau qua đường, cả câu chuyện triết lý về người mẹ có hai con – đứa bán áo mưa làm mẹ lo ngày nắng, đứa bán dù thì làm mẹ sợ ngày mưa …v.v… Mỗi con người, mỗi số phận, mỗi cuộc đời đều cho bạn những câu chuyện rất thật về hạnh phúc.

mứt dừa 1

Thế nên, con số ước lệ 80/20 về hạnh phúc mà “Sống đẹp” đưa ra là một con số khiến tôi ngẫm ngợi. Trong cuộc sống thường nhật, nếu có 80 người làm bạn đau khổ, bất mãn, oan ức, bất lực, cực nhọc, hoài nghi … thì 20 người còn lại còn lại sẽ cho bạn hiểu và tìm ra hạnh phúc, bởi, hạnh phúc có hay không là do góc nhìn của chính mình. Có lẽ cũng vì thấu hiểu con số 80/20 này mà mỗi năm, bạn tôi đều giữ thông lệ đưa vợ (và sau này là đưa thêm con) ra hồ Gươm xem pháo hoa, nhìn ngắm nhau (chứ không phải ngắm thiên hạ) và nghĩ thêm về những ngày hạnh phúc sắp tới bạn cần phải làm gì…

Đó là hạnh phúc của bạn. Còn tôi, mỗi năm, cứ thời khắc gần chạm mốc giao thừa, tôi lại thường chọn cách pha cho mình một tách trà ngon, mở toang cửa sổ, tắt bớt đèn, ngồi xuống, tĩnh tại và mở lòng để nghĩ về cái đã qua, cái sẽ đến, cái muốn đạt được, cái chưa hoàn thiện trong một năm qua của chính mình. Tất cả những gì xảy ra với tôi dù vui vẻ hay nhọc nhằn, dù được hay mất, dù xót xa hay thương cảm thì đó cũng là một phần của hạnh phúc – Vâng, hạnh phúc được sống và cảm nhận sự đổi thay trong chính mình.

Hy vọng, với tất cả những gì tôi đã vun đắp trong những năm qua cùng những nỗ lực, cố gắng và làm việc chăm chỉ trong năm tới tôi sẽ đạt được một vài kế hoạch đã âm thầm đề ra, đồng thời cũng sẽ có được sự an yên nho nhỏ.

Hy vọng lắm thay…

mứt dừa

21h, tối Giao thừa, 2016

Chúc mừng mùa bánh đoàn viên – 2015

bánh trung thu
Mình vẫn nghĩ năm nay là một mùa trung thu thất bát, vì đến gần ngày rằm mà lòng mình vẫn dửng dưng, mặc cho bạn bè đua nhau làm bánh trung thu các kiểu các loại. Nào thì thử khuôn mới, nào thì test vỏ màu, nào thì nhân lạnh, nào thì nhân khô… nhưng nhà mình vẫn vậy, thấy bánh của bạn đẹp thì thích, nhưng làm thì thôi. Bởi xét cho cùng, ông bà mình vẫn có câu “ăn một mình đau tức, làm một mình cực thân”. Mình không sợ cực, nhưng mình sợ tủi lòng nên cái gì tránh được thì tránh bớt… Ấy vậy rồi cũng chính chị đã tặng mình khuôn mới, rồi cũng chính chị đòi “thử” bánh của mình. Nụ cười ấm áp của chị làm mình vui. Thế nên, mùa bánh trung thu năm nay, dù muộn màng nhưng mình vẫn có đôi ba chiếc cho con mang đến trường với bạn, thêm một ít bánh chay cho mẹ cúng rằm, và nâng niu thêm vài chiếc gói vào túi… cupcake thật đẹp để gửi chị lấy thảo (cười)

Bánh thập cẩm làm riêng cho con mình đóng bằng khuôn lò xo 63gr, nhưng đáng tiếc đến khi đóng bánh mình mới phát hiện mặt khuôn và thân khuôn không khít nên bánh đóng không gọn, khi ấn chặt tay bột tràn qua khe trên mặt bánh nên nhìn kém đẹp. Vì vậy, dù bánh rất ngon nhưng mình vẫn không muốn chụp hình lại làm gì. Chỉ gói bánh vào từng chiếc túi con con, cột miệng túi bằng những cọng thun màu, cho vào cặp của con, mỗi hôm một chiếc. Còn thì mãi đến cận ngày mình làm thêm mẻ bánh nướng nhân nhuyễn, gồm 6 bánh mè đen trứng muối, 4 bánh hạt sen trà xanh và 4 bánh vỏ cacao nhân dừa sữa.
bánh trung thu 11

Theo cá nhân mình đánh giá, bánh nhân mè đen ngon nhất dù khi sên nhân mình ấm ớ vớ vẩn nhất! Đầu tiên là mình cân nhầm 100gr đậu thành 200gr, sau đó mình cân nhầm dầu ăn từ 80 gr thành… bao nhiêu gr không nhớ, tiếp nữa là mạch nha mình mua năm nay không hề ngọt, do đó mình đã sên nhân gần chết mà nhân vẫn nhão nhoẹt. Chưa hết, sau 2 tiếng đồng hồ sên nhân ngất ngư, mình véo tí nhân ăn thử và tá hỏa nhận ra nhân lạt nhách. Coi như hỏng bét. Thế là bỏ hết cả cân với đong, làm lại từ đầu theo kinh nghiệm, tự thêm nước, tự thêm đường, tự thêm dầu, xay đậu rồi lọc trở lại, sên trở lại. Cuối cùng mình cũng có nhân mè đen  nhưng thành thật mà nói mình thiếu tự tin đến độ khi chị ăn xong nói ngon hơn bánh chị mua thì mình vẫn… nghi ngờ. Rồi mẹ mình ăn và nói ngon lắm nhưng mình vẫn chưa tin, tiếp đến là vài người bạn ăn thử và bảo từ trước đến nay đây là bánh trung thu ngon nhất họ từng ăn mình mới bắt đầu nghi ngờ ngược “hay là bánh ngon mà mình không biết nhỉ…????” Lúc ấy mình mới chính thức tự mình pha trà rồi ngồi ăn thử một góc bánh cho đàng hoàng. Trời ơi, sao khi sên nhân mình thấy nó dở ẹc mà lúc thành bánh rồi nó lại ngon đến thế? Nhân mềm mượt, mịn màng, thơm vừa phải, ngọt vừa phải. Lòng đỏ trứng muối bùi bùi hòa quyện với nhân. Tóm lại là mình ăn được 1 lúc 2 phần bánh, tức là 1/2 cái, loại 150gr. Kỷ lục! Và kinh ngạc hơn là cậu nhóc nhà mình – cái đứa chỉ luôn đòi ăn bánh thập cẩm và không chịu ăn gì khác – đã ăn nốt 1/2 cái còn lại…!!! Thế mới thấy một khi đã không tự tin thì dù có được khen thật lòng người ta cũng rất hay tự ti rồi rút vào thế phòng thủ quá đáng. 🙂

bánh trung thu 2

bánh trung thu 4

bánh trung thu 5

Ngược với nhân mè đen là nhân hạt sen trà xanh. Năm ngoái mình sên không biết bao nhiêu mẻ hạt sen trà xanh rồi nên giờ làm lại rất ung dung. Sên xong nhân cũng cực hài lòng. Nhân đứng, mềm mượt và ngọt thơm vừa phải. Khi vo nhân đóng bánh rất sướng tay vì nhân tốt nên bánh giữ phom rất đẹp. Chân bánh đứng, mặt bánh không nứt, màu lên rất tươi. Ấy vậy mà mình vẫn gặp tai nạn mới lạ chứ. Đó là lúc chụp hình! Mình cắt bánh ra đâu đó xong xuôi rồi pha trà, set up background đàng hoàng, sau khi chụp thử máy được vài tấm thì máy báo… hết pin ! Cáu ơi là cáu vì cái trò bánh trung thu nhân nhuyễn đã cắt ra để bên ngoài là nó từ từ khô mặt – dù ăn vẫn còn ngon. Khi mình sạc được pin đủ dùng thì quay lại thì dĩa bánh của mình nhân đã bị nứt một ít, lòng đỏ trứng muối thì se lại! Thất vọng và bực quá chừng… Thế nên thôi, mình không chụp riêng bánh nướng hạt sen trà xanh nữa.

bánh trung thu 3

Cuối cùng là bánh cacao nhân sữa dừa! Bánh này là sự thất bại lớn nhất của mình trong mùa bánh trung thu năm nay dù nhân khi sên rất ngon, vỏ trộn rất tốt, đóng bánh rất đẹp, nướng rất ổn. Lý do là vì nhân sữa dừa năm nay chảy nhựa sớm quá. Mình không biết lý do tại sao (dù mình đã sên rất kỹ) nhưng sau khi nướng có 3 ngày, lúc cắt bánh ra thử mình phát hiện nhân bắt đầu có dấu hiệu đổ nhựa, và mùi cũng không còn thơm ngon như ban đầu… Mình rất tiếc vì điều này!

bánh trung thu 7

Mình sẽ còn làm một mẻ bánh dẻo nhân hạt sen trà xanh cho mẹ và bánh dẻo thập cẩm cho bạn Bách, nhưng có lẽ phải đến tuần sau, khi dư âm bánh nướng tan bớt mình mới làm. Còn bây giờ thì nâng chén trà, cắt miếng bánh ngon mời bạn bè và CHÚC MỪNG MỘT MÙA BÁNH ĐOÀN VIÊN… HAPPY MID-AUTUMN FESTIVAL…! CHEER…………… 🙂

bánh trung thu 9

bánh trung thu 8

 

Thêm một mùa bánh Trung thu

Hôm qua, facebook nhắc mình “ngày này năm trước bạn đã làm chiếc bánh Trung thu đầu tiên” Và mình bật khóc…!

Mới đó mà một năm đã trôi qua.

Nhớ mùa trung thu trước mình hồi hộp xem từng công thức. Nước đường. Trứng muối. Rượu Mai Quế Lộ. Sên nhân. Trộn vỏ. Đóng bánh. Phết mặt… Mình ríu rít với chị. Mình thắp thỏm với anh. Mình vỡ òa niềm vui khi lần đầu cầm trên tay chiếc bánh trung thu nho nhỏ. Dù méo mó, dù phù chân, dù nứt mặt thì đó cũng là công sức và sự cố gắng của mình. Và mình cứ ngỡ, mùa trung thu ấy sẽ khởi đầu cho một mùa thơm thảo, đoàn viên.

Vậy mà một mùa trung thu nữa đã đi qua.

Mình thật lòng không còn mong mùa thu nào quay lại. Vì mình sợ nhìn thấy những ngày đau khổ nhất trong đời mình. Mình sợ nhìn thấy hạnh phúc trên tay đang vun đầy bỗng qua một mùa thu mà tan tành vỡ nát. Dù mỗi ngày qua mình đều nói cười và cố gắng thì mình vẫn biết sâu thẳm trong lòng mình rất sợ quay đầu nhìn lại…

Hôm qua, mình nói chuyện với một cô bé xinh ngoan mà mình xem như em gái trên Fb, em kể mình nghe em đã chật vật thế nào để cố gắng quên một người thương. Mình nói với em nhiều. Mình dặn em nhiều. Mình khuyên em nhiều.

Nhưng khi em đi rồi, mình lại khóc…

Khuyên một người thì dễ, nhưng tự mình đối diện với mình thì nào có dễ bao giờ..!

Mùa trung thu năm nay, mình lần chần thoái thác khi mỗi ngày qua bạn bè hỏi mãi mùa này có còn làm bánh ríu ran. Cuối cùng, mình vẫn ngã lòng…

nước đường 1

Nước đường làm bánh năm nay mình vẫn dùng công thức cũ, những điều chỉnh lượng nước cho thêm vào từ 1 lít còn 600 ml vì mình nhận ra lượng nước thêm vào không quan trọng bằng canh lửa và dừng đúng thời điểm nước đường chín tới. Nước nhiều thì nấu lâu hơn, tốn ga hơn thôi.

– 1 kg đường vàng hoa mai
– 600 ml nước
– 1 trái dứa chín
– 1 muỗng canh mạch nha

Cho đường – nước – dứa chín cắt khoanh vào nồi sâu lòng, nấu lửa vừa đến khi sôi thì hớt bọt rồi hạ lửa. Sau 30 phút thì cho thêm vào một muỗng canh mạch nha. Rồi cứ thế liu riu chờ đến khi nước đường chạy vân và tới đúng độ.

Năm nay, dù vẫn nấu nước đường với dứa nhưng mình bỏ chanh và cho thêm vài thanh quế. Nước đường trong veo, vàng sậm như mật và thơm như thể ấy mới là mùi của mùa thu.

nước đường 4

Có lẽ, cuối mùa này góc bếp nhà mình vẫn sẽ có vài chiếc bánh nướng nho nhỏ ngọt thơm.

Và mùa thu, chắc cũng nhờ vậy mà mềm hơn một chút…

Khổ qua rừng ngâm chua ngọt

Từ hôm vô tình đọc được công dụng của trái khổ qua rừng trên trang giới thiệu sản phẩm của báo Daklak, tự nhiên tôi thấy buồn buồn.  Giá như trước đây, tôi sẽ chẳng ngại ngần mà gọi điện ngay cho anh để bảo anh thử mua uống xem sao. Nhưng giờ thì… thôi vậy. Thế rồi vô tình lại thấy trong siêu thị Co-opmart có bán trái khổ qua rừng. Cầm lên cầm xuống mấy lần, cho túi hàng vào giỏ, rồi lại bỏ ra, vừa tính mua, lại vừa ngần ngại. Biết mua rồi thì làm gì? Nhẽ nào chỉ mua để ngắm như ngắm một yêu thương giờ trở thành dư vị đắng đót?

Cuối cùng, bỏ đi  không được, cầm lòng cũng không đặng. Tôi mua.

Có điều, nhà chỉ có 2 mẹ con. Kho, xào, canh, luộc gì cũng khó vì thằng bé không thích khổ qua nên tôi mang hết ra ngâm chua ngọt. Khổ qua rừng đắng là thế mà sau khi ngâm xong, gắp vài đũa nếm thử thấy vị đắng đã nhạt đi nhiều, lại có mùi thơm dìu dịu của khổ qua rừng và tỏi ớt lên men nên cũng dễ ăn hơn.

Ngồi một mình nhâm nhẩm miếng khổ qua, tự nhiên mỉm cười. Cuộc sống, nhiều khi cũng như khổ qua vậy, có đắng mấy cũng cần một chút ngọt, một chút chua làm vị để giữ lấy cân bằng!

khổ-qua-rừng-7a

Đây là công dụng của Khổ qua rừng:

CÔNG DỤNG TUYỆT VỜI CỦA KHỔ QUA RỪNG:

Trong khổ qua rừng ngoài thành phần protein, acid folic còn có nhiều lượng vitamin A, C, E , alkaloid, canxi, magie, kẽm nên có nhiều công dụng:

1. Khổ qua rừng chữa bệnh tiểu đường: Có tác dụng sinh học giống insulin, giúp cơ thể tăng tiết insulin, giúp chuyển hóa đường trong máu rất nhanh và hiệu quả với liều rất nhỏ. Dùng mỗi ngày 3 lần, chỉ cần dùng 1,5 gram khổ qua khô sau bữa ăn đã giúp hạ đường huyết, rất tốt với bệnh nhân tiểu đường tuýp 2.

2. Giúp phòng chống ung thư: Thành phần protein và nhiều lượng vitamin C trong khổ qua rừng giúp nâng cao chức năng miễn dịch của cơ thể và có tác dụng tiêu diệt tế bào ung thư. Theo y học hiện đại, khổ qua rừng có tác dụng diệt vi khuẩn và virus, chống lại các tế bào ung thư, hỗ trợ đắc lực cho bệnh nhân ung thư đang chữa bằng tia xạ.

3. Điều trị bệnh Gout: Khổ qua rừng có tác dụng làm giảm lượng axit uric hỗ trợ tốt cho người bệnh Gout.

4. Chữa ho: Trái khổ qua rừng 5 – 7 trái rửa sạch bổ làm đôi, hoặc 2 – 4 gam lá nấu với nước, lấy nước uống trong ngày.

5. Chữa thấp khớp: Lá khổ qua rừng 8g, dây đau xương sao 8g, cây xấu hổ 8g, rễ nhàu 8g, cỏ xước 8g, cây vòi voi sao 8g, cối xay 8g, rễ ngũ trảo 5g, dây thần thông 5g, quế chi 4g, gừng tươi 3g. Sắc uống ngày 1 thang.

6. Chữa nám da, sạm da, mụn: Nhờ giàu vitamin A, E, D cùng với các khoáng chất kali, phốtpho nên có tác dụng giải độc gan làm cho da dẻ mịn màng.

7. Giúp giảm cân: Khổ qua rừng giúp tăng ôxy hóa glucose, ngăn chặn sự hấp thu glucose vào tế bào, ức chế hoạt tính các men tổng hợp glucose, giảm mỡ trong máu, cân bằng huyết áp, giúp giảm cân hiệu quả an toàn. Chỉ cần dùng khổ qua rừng sau khi ăn cơm đã giúp giảm hấp thụ đường vào máu. Vì vậy bệnh nhân thừa cân chỉ cần dùng đều sẽ từ từ giảm cân mà không bị mệt mỏi. Những người dùng khổ qua rừng trung bình mỗi tháng giảm 1-2 kg.

8. Giảm viêm tấy: Khổ qua tăng khả năng tránh nhiễm khuẩn, giảm viêm sưng nhẹ và phần bã đắp lên vết thương sẽ rất công hiệu. Dân gian thường dùng hạt khổ qua rừng chữa trị mỗi khi bị côn trùng cắn – dùng khoảng 10 gram hạt nhai, nuốt nước, còn xác hạt thì đắp lên vết cắn. Những người hay bị mụt nhọt có thể dùng lá khổ qua rừng khô đốt cháy, tán thành bột mịn để đắp lên mụt nhọt…

9. Chữa sốt, say nắng: Nấu khổ qua bỏ ruột cùng lá khổ qua để lấy nước uống giúp chữa say nắng.

10. Ngoài ra khổ qua rừng còn giúp ổn định và giảm đường huyết. Giảm cao huyết áp, như giảm mỡ máu, mỡ gan, làm tan sỏi thận. Đặc biệt, giảm xơ vữa động mạch vành, chống tắc nghẽn động mạch rất hiệu quả. Chống các gốc tự do là nguyên nhân gây lão hóa và phát sinh các bệnh tim mạch, tăng huyết áp, rối loạn lipid máu, tổn thương thần kinh, viêm đường tiết niệu…

(Theo: Traikhoquarung. net)

Tôi thấy, nếu ai có nhu cầu dùng, mua trái khổ qua rừng về sao khô, hãm trà uống là tốt nhất. Còn nếu muốn làm khổ qua ngâm chua ngọt để đổi vị thì có thể làm theo cách tôi đã làm. Thành phẩm rất thơm ngon, ăn kèm với các món kho trong bữa ăn hàng ngày thay rau dưa cũng tốt.

Nguyên liệu

khổ-qua-rừng-1
– 500g khổ qua rừng
– 300ml giấm gạo
– 150ml nước lọc
– 150g đường cát trắng
– 1 muỗng súp muối
– ớt trái, tỏi khô (tùy ý)

Cách làm

1. Khổ qua rừng rửa sạch, cắt cuống, bổ đôi, bỏ hết phần hạt bên trong. Nếu quả nào chín, già quá tnên bỏ ra không dùng để muối. Quả non để nguyên quả, không cần nạo bỏ ruột. Sau khi nạo hết ruột, rửa lại khổ qua lần nữa rồi vớt ra để ráo.

Ớt trái rửa sạch, nhặt bỏ cuống. Tỏi bóc vỏ, cắt lát mỏng.

khổ-qua-rừng-2

2. Cho nồi nước lên bếp, nấu sôi rồi trụng nhanh khổ qua vào nước, sau đó cho khổ qua đã trụng vào 1 thau nước sạch có bỏ đá lạnh để giữ nàu xanh và độ giòn. Sau khi nước nguội vớt khổ qua ra, rửa lại thêm lần nữa với nước lọc rồi để thật ráo.

khổ-qua-rừng-4

3. Xếp khổ qua, ớt, tỏi vào lọ thủy tinh đã tiệt trùng. Cố gắng xếp đến gần đầy và kín lọ nhưng không đè hoặc nén khổ qua như nén cà pháo, dưa cải vì khổ qua rất giòn, dễ bị gãy khi ép mạnh.

khổ-qua-rừng-5

4. Cho đường, muối, giấm, nước vào nồi, khuấy cho đường, muối tan ra, sau đó nêm thử mặn, ngọt, chua vừa ý. Bắc nồi nước giấm đường lên bếp, đun sôi, vặn lửa nhỏ, nấu đến khi thấy nước sôi, đường và muối tan thì tắt bếp.

khổ-qua-rừng-3

5. Chờ nước giấm đường nguội hoàn toàn mới rót vào lọ khổ qua đã xếp. Sau đó đậy nắp kín, để chỗ khô ráo, thoáng mát từ 2, 3 ngày là có khổ qua ngâm chua ngọt để ăn.

khổ-qua-rừng-6

________

Bài viết đã đăng ở Bếp gia đình.

Link: http://www.bepgiadinh.com/mon-an-vat/kho-qua-rung-ngam-chua-ngot

Hương bánh cuối năm

bánh chưng 6

Cũng không biết sao lại gọi đấy là “hương bánh cuối năm”, vì bây giờ làm gì còn cái “cuối năm duy nhất” để hít hà đến căng lồng ngực, như kiểu hít hà mùi lá dong, mùi nếp thơm, mùi tiêu nồng, mùi nhang trầm, mùi pháo tép giống ngày xưa nữa. Vậy mà vẫn muốn gọi thành tên, thành tiếng, thành một chút gì đó mơ hồ vang lên nhè nhẹ trong chiều cuối năm.

Tất cả, có lẽ bắt đầu từ bộ khuôn bánh vuông vuông bằng gỗ thông mua về giữa độ tháng Tư. Cứ nghĩ mua thì còn đó. Lúc này lúc khác, dầu cho xa cánh bao nhiêu rồi cũng sẽ có một chiều cuối năm quây quần bên nhau gói bánh, như anh vẫn kể “Ở nhà ba má hồi xưa…” Thế là mua. Nào có ai ngờ đến tận chiều nay đôi khuôn cũ vẫn là đôi khuôn mới. Tinh khôi đến nao lòng…!

Thế là gói, quyết năm nay phải gói bánh cho bằng được. Bởi sang năm, và có khi nhiều năm sau nữa biết sẽ chả bao giờ còn rong ruổi một mình mấy chục cây số để ôm về cho được một bó lá dong.

bánh chưng

Và thế là cuối năm, một mình ngâm nếp, một mình nhặt đậu, một mình tước lá. Tự dưng mình nhìn mình, lạ lẫm. Nào có ai bắt mình phải khổ thế đâu. Ra chợ, đi một vòng, gì chả có. Hà cớ chi phải nhọc sức níu giữ cho mình một thoáng cuối năm…!?

Lần đầu gói bánh, vụng về, loay hoay. Cứ chốc chốc lại phải mở máy vào mạng, dán mắt tìm mấy cái clip người ta dạy cách xếp lá, cách buộc lạt, cách xoắn dây sao cho đừng bung, nấu lên đừng bục… Xong dăm chiếc bánh nhỡ và chục bánh con, nhìn lên mới biết trời tối sầm sập tự bao giờ. Hơi có chút thất vọng vì không chụp được đôi bánh bé tí ti treo trên cánh mai tứ quý nữa rồi. Tự nhiên, cứ thầm ước sao giá có đủ thời gian, có đủ không gian, có đủ yêu thương, và có thể có một khung cửa sổ nho nhỏ đủ nắng, đủ tươi để gom hết những dư vị này vào hầu mong giữ lại cho ký ức này đầy đặn kẻo một mai sẽ lẩn thẩn rơi vãi dần vì già nua tuổi tác.

bánh chưng 3

Đêm cuối năm, một mình trông nồi bánh chưng. Bánh bây giờ nấu bằng bếp ga, chả có khói để còn dụi cay lòng mắt. Thôi thì xin mượn me Hồ Đắc Thiếu Anh 4 câu thơ cho mình bớt chút đa đoan…

“Én bay qua tóc lâu rồi
Vườn tâm mai nở vàng tươi bốn mùa
Nụ cười không biết hơn thua
Trao nhau ngày Tết cho vừa lòng xuân”

Đêm 29 Tết

BJ

Đời đẹp và buồn (*)

cốm

Buổi chiều, cô nhỏ ríu rít nhắn tin “Cô ơi cô ơi, bên chung cư mới có hoa sữa đó cô. Cô đi xem không, con qua chở cô đi …” Mình cười. Nếu là năm ngoái, hoặc năm kia chắc mình sẽ hào hứng reo lên, vội vàng khoác túi, quàng khăn, cầm máy ảnh đi theo cô nhỏ. Nhưng giờ thì khác, mình đùa dăm câu với cô bé rồi nhẹ nhàng từ chối. Hoa sữa, cuối cùng, cũng chỉ là một loài hoa lưu trữ những kỷ niệm theo nhau mà mình chưa hề dự phần vào. Còn mùa thu cũng chỉ là một mùa non xanh nào đó mình chưa hề chạm đến. Mình không còn trẻ trung hay đủ nhiệt tình để vờ nhắm mắt mường tượng ra ở đâu đó có một mùa thu ngập hương hoa sữa đợi chờ mình …

Cái làm mình nhớ hơn, thú vị hơn, đôi khi chỉ là vài câu thơ rất… “du côn”, “cà chớn” theo kiểu thơ tình Bùi Chí Vinh vô tình nhặt được trên mạng:

“Hà Nội bây giờ vẫn lắm hoa lau
Hoa nở trên đầu … nhiều anh trắng xóa
Chất chứa trong lòng tình yêu em đó
Hoa sữa chỉ dành cho lũ … trẻ ranh …” 🙂

sữa cốm

Nói thì nói vậy, chứ cô nhỏ đi rồi, mình lại lọ mọ lôi nắm cốm xanh trữ từ độ đầu thu ra ngắm nghía. Có lẽ, khi phụ nữ đã đi qua vùng ưu tư, người ta sẽ biết giữ lại hương vị cuộc sống bằng những cách riêng. Tỉ như tự nấu lấy cho mình một cốc sữa cốm thoang thoảng ngọt bùi, nghe một vài bản nhạc thật riêng và thong dong đọc vài trang sách. Chỉ đơn giản thế thôi, nên mùa đi qua cũng nhẹ …

P/s: Viết cái note này không phải vì mùa thu đã xa mà vì bản nhạc đang nghe quá gần…

_______

(*) Một câu từ bàn hát “Tình yêu như mũi tên”

Miền thương nhớ

DSCN4018

Thỉnh thoảng qua nhà chị, mình lại bắt gặp những món ăn mà lâu lắm lắm rồi mẹ mình hay nấu, ví như món Cá nục kho thơm này nè. Ngày xưa trong bếp nhà mình bao giờ cũng có nồi cá nục kho. Con cá nục suông thì kho keo, con cá nục xồ thì kho thơm, con cá nục đốm thì nấu mẳn, con cá nục hấp thì chiên trước cho rám mình rồi kho ớt bột thiệt cay… Nồi cá này dứt là có nồi cá khác gối đầu, quanh năm như vậy … Thế nên con cá nục nó gần gũi với mình ghê lắm.

Vậy rồi mình đi lấy chồng. Nhà chồng không ăn cá biển, chỉ ăn cá trắm, cá chép, cá bông lau nuôi ở sông hồ nên mình dần dần mất đi một số món ăn quen. Nhiều lúc muốn kho nấu lại ngại ngần, nghĩ tới cách gẩy gẩy đũa, ăn lấy lệ miếng cá biển kho rồi đứng lên pha trà không nói câu nào mình lại thôi. Cái người ăn được mình cũng ăn được, còn cái mình ăn được chắc gì người đã mặn mà muốn ăn. Thôi thì vô bếp, làm sao cho cả nhà cùng vui thì làm…

cá kho

Làm dâu, làm vợ, làm mẹ, mọi thứ cuốn vùn vụt. Thời gian đầu còn quay quắt, rồi từ từ cũng thôi, đến một lúc nhận ra cái vị ấm nồng của nồi cá kho ủ trong bếp chẳng giữ cũng tan tự bao giờ. Một sớm mai kia qua chị, đứng sững nhìn dĩa cá nục vàng ươm chị kho, miệng cười cười mà nước mắt muốn rơi. Nghẹn ngào nhớ ra hình như hơn 10 năm rồi mình không tự tay kho nồi cá nục nào nữa, dù mỗi lúc giỗ chạp, tết nhất về nhà, vẫn vô bếp lục tìm nồi cá nục mẹ để liu riu. Nói đơn giản thì thói quen của mình đã tự đổi thay và chọn lọc lại, còn nói hơi nặng lòng thì mình đã dần dần bỏ quên một (hoặc nhiều) niềm vui mà trước kia mình cứ ngỡ sẽ theo mình mãi mãi, thậm chí còn nghĩ nếu mình có con gái, nó sẽ tiếp tục tồn tại qua bàn tay con gái mình – như mình đã nhận lấy từ đôi bàn tay mẹ…

Trưa nay ra chợ thấy người ta mới xuống một thúng cá bạc má còn tươi roi rói, mình quyết định mua một ký đem về kho thơm. Cá bạc má mình ngắn và dẹp, không chắc lẳn như con cá nục nhưng thịt rất thơm, nếu kho lên ăn cũng giống giống cá nục vậy. Chỉ tiếc là không có thêm dĩa dưa cải muối chua giống bên nhà chị để chấm nước cá cho đúng kiểu miền Trung.

DSCN4010

Nói cho cùng, ai cũng có một miền thương nhớ trong lòng. Miếng cơm, con cá, dĩa rau, trái cà … nó là một góc gia đình mình, can cớ gì phải bỏ đi khi lòng mình không thể bỏ. Phải không?